Suy nghĩ chỉ trong nháy mắt

 

Suy nghĩ chỉ trong nháy mắt

 

 

*Credit to: asialifevietnam.com

 

 

 

Công việc tại phòng cấp cứu đòi hỏi một tinh thần thép và một trái tim sắt đá. Vì sao tôi chọn chuyên khoa cấp cứu và vì sao tôi đưa ra nhận định như vậy? Mời mọi người theo dõi câu chuyện của tôi sau đây.

 

Bác sĩ cấp cứu luôn phải phản ứng nhạy bén, phải "suy nghĩ chỉ trong nháy mắt". Khi tiếp nhận một bệnh nhân đang co giật, liệu đó có phải là co giật do sốt cao? Hay bệnh nhân đang say xỉn? Bệnh nhân có dùng thuốc quá liều? Tôi phải nhanh chóng chẩn đoán từng trường hợp. Đặc biệt ở Việt Nam, nơi mọi người có thể dễ dàng mua thuốc ở bất kì đâu, và cũng là nơi khi xảy ra biến chứng mọi người không hề biết mình đang sử dụng loại thuốc nào.

 

Khi tiếng chuông cấp cứu vang lên, tôi lập tức bỏ dở ngay mọi việc đang làm; nhanh chóng bàn giao cho điều dưỡng và các bác sĩ cùng ca trực, lên xe cứu thương, và thẳng đến hiện trường mà không thể đoán trước được điều gì đang chờ ở đầu bên kia. Chúng tôi từng gặp trường hợp một bệnh nhân nước ngoài cần cấp cứu, bệnh nhân đó yêu cầu tài xế hoặc người xung quanh gọi cho chúng tôi. Chúng tôi tiếp nhận cuộc gọi với thông tin ngắn gọn là "có người đang bị đau bụng". Khi đến hiện trường, chúng tôi phát hiện người phụ nữ ấy đang sinh con trong phòng tắm. Lúc ấy khoảng hai giờ sáng. Bệnh nhân quốc tịch Anh, là lần thứ hai sinh con, nên cô hoàn toàn nhận biết được cơn đau bụng này là từ đâu. Cô đã chuyển dạ, và nghĩ mình có thể tự mình sinh con. Nhưng trong tình trạng thiếu hỗ trợ y tế, máu chảy nhiều và em bé đã ra được một nửa thì làm sao người mẹ có thể tự mình xử lí được?

 

Người mẹ đã thực hiện đúng theo những gì chúng tôi hướng dẫn và em bé cất tiếng khóc chào đời chỉ sau 20 phút. Đứa bé chào đời khỏe mạnh, hồng hào và khóc rất to. Tôi cắt dây rốn và đưa bé cho mẹ bế để bé có thể cảm nhận được gắn kết giữa mẹ và bé. Sau đó, chúng tôi chở hai mẹ con đến bệnh viện để tiếp tục được chăm sóc y tế, trước khi bình minh ló rạng. Đó là lần đầu tiên tôi thực hiện đỡ đẻ tại Việt Nam.

 

Ca bệnh kinh khủng nhất tôi từng chứng kiến là một du khách say rượu bất cẩn ngã từ lầu năm của một khách sạn sang trọng. Khi tiếp chúng tôi cận nạn nhân, anh ta vô cùng nhợt nhạt, miệng vẫn không ngừng run rẩy lầm bầm những câu không rõ nghĩa. Xương gãy lộ hẳn ra ngoài và máu chảy rất nhiều. Việc cần làm ngay là truyền máu và tiêm giảm đau cho bệnh nhân. Tuy nhiên, tình huống lúc bấy giờ cũng có thể nguy hiểm đến sự an toàn của đội cấp cứu, vì máu lênh láng khắp nơi. Và đám đông hiếu kì xung quanh thì bàn tán, chụp hình để đăng lên mạng xã hội. Với vai trò bác sĩ cấp cứu có mặt tại hiện trường, bác sĩ cấp cứu vừa là người đầu tiên tiếp cận bệnh nhân, vừa là thuyền trưởng lèo lái cả đội cấp cứu xử lí tình huống. Nói tóm lại, bác sĩ cấp cứu là người chịu trách nhiệm trong tất cả mọi việc.

 

Để làm tròn vai trò ấy quả thực là một thách thức lớn. Sinh trưởng trong một gia đình giàu truyền thống kinh doanh, tôi được kỳ vọng sẽ nối nghiệp gia đình. Hoặc lẽ ra tôi có thể theo học chuyên khoa Mắt. Khi đó tôi chỉ cần ngồi một chỗ, thật bình tĩnh và tỉ mỉ sử dụng thiết bị hiện đại phục vụ việc chẩn đoán và điều trị. Nhưng với cấp cứu thì khác hẳn, chúng tôi phải đối diện với những cảnh tượng kinh hoàng và động lực để chúng tôi tiếp tục công việc này là giây phút chứng kiến kỳ tích cứu sống được bệnh nhân. Tôi sẽ cảm thấy ca trực chưa được trọn vẹn nếu mỗi khi trở về nhà mà không có chuyện để kể, không có kỷ niệm để nhớ.

 

Làm việc tại Việt Nam, tôi còn vấp phải những rào cản văn hóa, và phải thấu hiểu được cuộc sống và cách nhìn nhận của người Việt. Không chỉ chẩn đoán và đưa ra phương án điều trị hiệu quả, chúng tôi còn phải trấn an gia đình, người thân, bạn bè, những người đang hết sức lo lắng.  Nhưng may mắn là Việt Nam hiếm khi xảy ra các biến cố gây thương vong hàng loạt. Ở Philippines, chúng tôi thường chứng kiến những vụ khủng bố. Từng có một cảnh sát phát cuồng vì bị đuổi việc, hắn quyết định cướp một chiếc xe chở khách du lịch, sau đó cho nổ bom trên xe. Tôi nhới đó là một đêm mưa bão, và tôi chỉ mới là một bác sĩ thực tập. Phòng cấp cứu đang tu sửa nên rất quá tải. Và rồi, đùng một cái! Năm người chết, ba người bị thương nặng, và bao người khác đau đớn rên la. Không chỉ thế, tôi còn thấy những nạn nhân mờ trong màn khói vì vụ nổ lớn. Trên người họ là những mảnh thủy tinh vụn, bỏng rát. Âm thanh, sức nóng, và ánh đèn nhàn nhạt từ phòng cấp cứu là những điều tôi không bao giờ quên.

 

Tôi cũng từng đương đầu với một vụ đánh bom khác khi hung thủ đặt một túi thuốc nổ bên ngoài một trung tâm luyện thi. 30 bệnh nhân được đưa vào bệnh viện, tất cả đều đang rất đau đớn. Có một sinh viên mới bước vào năm nhất đại học đã mất đi đôi chân mình sau vụ nổ. Cô bé co giật dữ dội, huyết áp tụt nhanh chóng, và cô bé nói với tôi, "Bác sĩ ơi, chân em không còn cảm giác gì nữa". Tôi trả lời em sao đây? Tôi chỉ muốn quay lưng chạy đi gọi bác sĩ chữa cho em ngay nhưng bác sĩ cấp cứu chính là tôi. Và lúc ấy, tôi nhận thức được rõ ràng trách nhiệm của tôi là gì. Điều may mắn là ở Việt Nam không mấy khi xảy ra những thảm họa tương tự. Tuy nhiên, tốt hơn hết chúng ta vẫn luôn phải trang bị kĩ càng khi tình huống xấu nhất xảy ra.

 

Tôi cảm thấy tôi đã lựa chọn đúng đắn vì cảm thấy được cống hiến hết mình với vai trò bác sĩ cấp cứu. Tôi có thể tận mắt theo dõi bệnh nhân tôi dần hồi phục. Khi đến bệnh viện, họ đau đớn và mệt mỏi; và rồi họ chào tôi ra về với những nụ cười khỏe mạnh và hạnh phúc trên môi.

 

Ngày nào cũng vậy - khi thành phố lên đèn, bác sĩ cấp cứu như chúng tôi lại bắt đầu một ca trực, luôn sẵn sàng để tiếp nhận những ca cấp cứu có thể xảy ra bất cứ lúc nào. Khi cần hỗ trợ cấp cứu vào nửa đêm, đừng ngần ngại gọi ngay cho chúng tôi qua tổng đài *9999. Chúng tôi sẽ hỗ trợ bạn ngay khi đường dây kết nối. Đừng quên cung cấp những thông tin về địa chỉ xảy ra tai nạn, số điện thoại gọi lại và tình hình nạn nhân hiện tại. Nếu bạn ở những chung cư cao tầng, tốt nhất hãy cử người đợi sẵn ngoài cửa chính vì một số tòa nhà không cho phép người ngoài lên thang máy nếu không có thẻ cư dân. Điều quan trọng nhất là phải thật bình tĩnh, vì hành động của bạn ngay thời điểm đó sẽ góp phần tạo nên kì tích cứu sống nạn nhân.

 

Dịch vụ cấp cứu *9999 là một dự án đầy tham vọng nhằm thiết lập một hệ thống điều phối cấp cứu hiện đại phục vụ cộng đồng dân cư toàn thành phố. Chúng tôi hy vọng có thể chung tay góp sức đưa Sài Gòn trở thành một thành phố an toàn và đáng sống.

 

BS. Allan Paras
Family Medical Practice Vietnam

 

Khác: